Trong quá trình canh tác, việc sử dụng thuốc bảo vệ thực vật (BVTV) và sự tồn lưu kim loại nặng trong đất là hai yếu tố gây nhiều lo ngại. Dư lượng hóa chất không chỉ làm suy yếu hệ vi sinh vật, gây stress cho cây trồng mà còn có thể tích lũy trong nông sản, ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Kim loại nặng như chì, cadimi hay thủy ngân lại càng nguy hiểm hơn khi chúng bám lâu dài trong đất và khó phân hủy tự nhiên.
Lưu trữ tác giả: Duli Agri
Trong nông nghiệp hiện đại, NPK vẫn là loại phân bón chủ lực, cung cấp ba nguyên tố đa lượng quan trọng nhất cho sự phát triển của cây trồng: đạm (N), lân (P) và kali (K). Tuy nhiên, một thực tế đáng lo ngại là hiệu suất sử dụng NPK hiện nay chỉ đạt từ 30–50%. Phần còn lại bị rửa trôi, bay hơi hoặc bị đất giữ chặt, dẫn đến chi phí canh tác cao, cây trồng không hấp thu đủ, đồng thời gây ô nhiễm môi trường
Nguyên tố sắt (Fe) trong đất là một trong những nguyên tố vi lượng tồn tại trong thành phần hóa học của đất. Sắt tồn tại trong đất dưới dạng các hợp chất khoáng chất và có thể có sẵn dưới các dạng khác nhau như Fe2+ (sắt 2+) và Fe3+ (sắt 3+).
Humic từ lâu đã được xem như “chất vàng đen” trong nông nghiệp nhờ khả năng cải tạo đất, tăng cường dinh dưỡng và nâng cao sức khỏe cây trồng. Chính vì lợi ích nổi bật này, nhiều nông dân đã quan tâm và ứng dụng Humic vào canh tác.
Vết nứt trên vỏ trái không chỉ làm giảm tính thẩm mỹ mà còn mở đường cho nấm bệnh tấn công, khiến sản phẩm nhanh hỏng, mất giá trị thương phẩm. Điều đáng nói là, việc nứt trái không đơn thuần là do mưa lớn hay tưới quá tay, mà thường bắt nguồn từ sự mất cân bằng giữa tốc độ phát triển thịt trái và độ đàn hồi của lớp vỏ. Chính sự khác biệt này khiến nhiều người trồng gặp khó khăn trong việc phòng ngừa, bởi nguyên nhân nằm ở sâu bên trong cơ chế sinh lý của cây, chứ không thể chỉ nhìn vào các yếu tố bên ngoài.
Trong thực tế, việc pha chung Silic với canxi nitrat hoặc các loại phân có hàm lượng Lân cao thường gây ra hiện tượng kết tủa trong dung dịch, không chỉ làm giảm hiệu lực của các chất mà còn có nguy cơ gây hại cho hệ thống tưới nhỏ giọt, đặc biệt trong các mô hình nhà màng. Bài viết này sẽ giúp lý giải vì sao không nên phối hợp những loại phân trên trong cùng một lần sử dụng, từ đó đưa ra hướng sử dụng an toàn và hiệu quả hơn cho từng loại cây trồng.
Silic không được xếp vào nhóm nguyên tố thiết yếu, nhưng vai trò của nó đối với cây trồng, đặc biệt là các loại cây thân mềm như cà chua, ngày càng được ghi nhận trong nhiều nghiên cứu và mô hình canh tác thực tế. Khi được bổ sung đúng cách, Silic giúp tăng độ cứng thân, giảm đổ ngã, cải thiện cấu trúc mô vỏ trái, giảm tỷ lệ nứt trái và nâng cao sức đề kháng của cây trước các điều kiện bất lợi từ môi trường.
Trong giai đoạn nuôi trái, cây cà chua phải tiêu tốn một lượng lớn năng lượng và vật liệu sinh học để xây dựng mô vỏ, mô thịt và duy trì cuống trái chắc khỏe. Đây cũng là giai đoạn cây dễ gặp rối loạn sinh lý do biến động thời tiết, mất cân bằng dinh dưỡng hoặc áp lực sinh trưởng quá nhanh. Nếu không được hỗ trợ kịp thời, cây có thể phản ứng bằng cách ngừng phát triển trái, rụng cuống sinh lý hoặc tạo lớp mô vỏ yếu, dễ nứt và khó bảo quản sau thu hoạch.
Tưới nhỏ giọt đang trở thành giải pháp tối ưu trong các mô hình nông nghiệp hiện đại, đặc biệt là với cây trồng trong nhà màng, giá thể hoặc canh tác rau màu và cây ăn trái có giá trị kinh tế cao. Hệ thống này không chỉ giúp tiết kiệm nước và phân bón mà còn cho phép kiểm soát chính xác nồng độ dinh dưỡng, đảm bảo phân phối đồng đều đến từng gốc cây và giảm thiểu ảnh hưởng bất lợi từ môi trường bên ngoài.
Trong canh tác dưa lưới và các loại rau màu trong nhà màng, việc tối ưu hóa dinh dưỡng không chỉ dừng lại ở các nguyên tố đa lượng như đạm, lân, kali, mà còn cần chú trọng đến các chất có vai trò cấu trúc như Silic. Đây là yếu tố dinh dưỡng thường bị xem nhẹ, nhưng lại có ảnh hưởng rõ rệt đến độ cứng mô lá, khả năng chống đỡ mô vỏ trái, và sức đề kháng tổng thể của cây trồng trước điều kiện bất lợi.











